Mùa xuân dịu ngọt

Năm mười tám tuổi, Bách theo mẹ đến nhà thờ họ. Mẹ dặn Bách thắp hương xong thì ra ngoài đi dạo, đừng để ý chỗ người lớn nói chuyện. Bách ngồi dưới tán cây nhãn, nhắm mắt, nghe những thanh âm ồn ào vọng đến. Trong nhà, các cụ bô lão ngồi trên chiếc trường kỷ thi nhau chất vấn mẹ anh. Bà nội khóc bảo:

Hương của phố

Sau rất nhiều thay đổi để đẹp đẽ hơn, rực rỡ và hiện đại hơn ngày xưa thì thành phố của tôi vẫn rất nhỏ. Phía đông thành phố là biển; phía tây, nam, bắc là núi, biển và núi cùng màu xanh thắm giống như một vòng ôm bao bọc và che chở thành phố. Thành phố rất nhỏ vì sớm mai ra trước nhà là thấy núi, những dãy núi thật gần cứ như chỉ cần với tay là chạm được. Lúc còn nhỏ, tôi cứ nghĩ đi hết những con đường trong phố là đến chân núi để nhìn xem trên núi là gì, nhưng càng đi càng thấy rất xa, hóa ra thành phố lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của trẻ thơ.

Thong thả những vòng xe

Về Nha Trang lần này có hai lý do khiến tôi lười đạp xe xuống biển. Nhà tôi ở cây số 5, cầu vượt nút giao thông Ngọc Hội tuy chưa hoàn thành nhưng đã cho thông xe chiều về Nha Trang. Tôi ngại đạp lên dốc cầu vượt tuy không cao nhưng dài, khiến cảm giác đoạn đường xuống trung tâm thành phố qua Mả Vòng xa thêm một chút vì phải lòng vòng qua nhiều con đường mà tôi chưa quen. Một lý do nữa là trời lạnh quá, xuống biển phải co ro vì gió. Vậy là tôi đi về hướng Thành, quê tôi.

 
.

các thông tin tiện ích