Vẳng tiếng rao trưa

Mùa hè, tôi đi trực trường. Một mình giữa trường học ngày thường ồn ào, sôi nổi, giờ học trò nghỉ hết, ve cũng chẳng buồn kêu, tôi đưa mắt nhìn khắp nơi, sao yên ắng quá. Tôi ra hành lang sát mé đường, tìm cái ghế đá ngồi, thà chịu mướt mồ hôi vì nắng hanh hao tạt vào, nhưng yên tâm gần đường, có tiếng người sẽ đỡ buồn…

Những cuốn sách ở lại

Bây giờ mọi người bảo rằng tuổi trẻ ít đọc sách, bởi cuộc sống vội vã quá, công nghệ đã lấn át đi trong không gian và thời gian. Vì thế, sách bán ở các hiệu sách chỉ còn là một chỗ nhỏ khiêm nhường, đa phần không gian còn lại nhường cho các loại văn hóa phẩm. Đó là quy luật tự nhiên, bởi trong dòng chảy của cuộc sống, internet đã mau chóng mở ra một cánh cửa rộng, để dẫu cách trở tận trời Tây, người quen thân vẫn có thể mở video lên bằng nhiều nền tảng khác nhau để nói chuyện, khiến cho khoảng cách địa lý không còn vời vợi xa.

Người một nhà

Tân nằm quay lưng ra phía ngoài, mặt hướng vào tường. Nó nằm im, nhắm hờ mắt để ba tưởng nó đang ngủ. Khi nghe tiếng bước chân ba đi ra, tiếng cửa phòng nhẹ khép lại, Tân trở mình, nhìn đăm đăm lên trần nhà. Nước mắt nó tự nhiên chảy giàn giụa. Nó nhớ mẹ. Nó thương mẹ rất nhiều. Không biết ở trên đó, mẹ có được vui vẻ, thanh thản hay không? Nó nghĩ vậy rồi bật khóc thành tiếng.

 
.

các thông tin tiện ích